Hồi lúc học cấp 3, mình từng có một khoảng thời gian dài năm lớp 11, stress, áp lực về điểm số, về chuyện khác nữa. Trong đầu mình lúc đó chẳng làm sao thoát khỏi được cái cảm giác tiêu cực đó, mình đã cố, nhưng nó "khá" thì nó "khá" thôi.
Cụ thể là mình đã có học lực "khá" môn chuyên của mình - Hóa ở học kì I. Nên là tổng học lực học kì ấy là "khá", gia đình không vui, mình cũng áp lực, vừa từ người khác, vừa do chính mình tạo ra.
Sau đợt đó, mình kiểu như là okay, mình chấp nhận nó, hoặc là mình làm gì đó, hoặc là không làm gì, thì dù thế nào kết quả cũng không có thay đổi... Ở học kì II, mình chăm hơn, để ý hơn những cái mẹo vặt này kia, nhìn chung là qua các bài kiểm tra, điểm mình trung bình có "cao" hơn kì trước, tận dụng mấy cơ hội kiếm điểm dù nó thực sự trái với tính cách của mình trước giờ - đi thuyết trình.
Và mình đã vượt lên, hình như đâu đó cũng cách mức giỏi một khoảng cũng khá an toàn, nhưng cái làm mình đề cập ở đây là việc mình "chấp nhận", và "cố gắng" trong cái khả năng của mình, tại lúc giai đoạn này, mình cũng có cảm giác là mình đã làm những gì mình có thể làm, còn lại là may mắn.
Khi chuẩn bị thi vào đại học, mọi người trong trường mình hầu hết là rất bật rộn, stress cho việc ôn thi. Ngược lại là điều mà mình đã cảm thấy ở giai đoạn này. Mình tương đối "thoải mái" theo kiểu.. đời đưa đi đâu đi đó.
Cái việc có vẻ "thoải mái" quá mức này của mình đã dường như làm cho một vài giáo viên cảm thấy "khó chiệu vô cùng", mình nói như vậy vì họ đã trực tiếp/gián tiếp mỉa mai, móc nghoéo mình trong những buổi giảng của họ. Mình có hề gì, chỉ để tâm tới những thứ mình thực sự để tâm, còn lại, họ chẳng sống giùm mình, nên mình đã không thay đổi vì những "thành kiến" này của họ.
Và sau đó, mình đã đậu, và học ở trường mà mình cảm thấy mình thoải mái và an toàn. Cho đến bây giờ, sau gần 2 năm tốt nghiệp, mình vẫn thấy đó là điều đúng đắn.
Câu chuyện tiếp theo diễn ra không lâu sau đó, là ở cuối năm nhất, khi mà mình học nhập môn lập trình C/C++.
Mình đã stress nặng :))
Vầng, nó quá khó với mình, mình không hiểu, kèm thêm việc có vài bạn quá giỏi làm mình tự cảm thấy bản thân yếu kém. Đợt này mình kiểu bệnh luôn mà, ba mình phải lên SG ở với mình 1-2 tuần.
Mỗi ngày, mình nhẫm với lòng là cố gắng dành thời gian luyện tập lập trình một tí, đều đặn hơn, siêng hơn. Và việc này đã thực sự cứu mình, hóa ra lập trình không phải là điều mà mình không thể hiểu, mà chỉ là thứ chờ mình chinh phục nó.
Kết quả là, mình pass môn đó, dù không cao, nhưng mình rất tự hào vì mình đã làm được.
Gần tới giai đoạn tốt nghiệp, mình đã stress vô cùng, vì mình phải cần một chứng chỉ tiếng Anh quốc tế 4 kỹ năng để ra trường. Ráo riết ôn thi, đầu lúc nào cũng nghĩ tới việc: nếu trễ hạn nộp bằng TA thì sao, nếu thi không đủ điểm thì sao.
Giai đoạn này mình làm mọi cách, lúc này là đang còn dịch bệnh, nên là mình ở quê chủ yếu, mà cứ lên xuống đăng kí thi sao cho kịp có kết quả trước hạn nộp. Rồi xong nghĩ tới cảnh dù cho có trước, mà không đủ điểm thì cũng coi như xong - phải chờ thêm 1 năm để TN.
Bằng tất cả sự cố gắng và may mắn, mình đã pass với điểm tương đối là vừa ý mình (chỉ ôn trong cỡ chừng 2 tháng). Mình ước có nhiều thời gian hơn, mình đã có, nhưng mình đã trì hoãn và nó làm cho mình stress cực độ. Dù sao, sự cố gắng đã mang lại cho mình kết quả. Mình còn nhớ những ngày sau thi, mình cứ kiểm tra kết quả trên trang web, có một cái là bắt xe chạy lên SG liền, mở kết quả ra là vỡ oà hạnh phúc!
Với nhiều người, 915/990 và 320/400 là không phải chuyện gì to tác, tuy vậy với mình nó là cái mà mình đã đạt được, có quyền nói với mình rằng, mình có khả năng - trước đó đơn giản là mình chỉ bận rộn hoặc lười.
Mình nghĩ lại, cũng thấy khác so với phần lớn những bạn khác, là học ĐH, mình chỉ có stress vì những thứ khác thay vì môn chuyên ngành!
Trộm vía 4 năm không rớt môn nào.
Hehe, nói chứ cũng trầm cảm lắm, đi cà phê cà pháo miết ấy chứ - để học, làm bài. Nên cố không để rớt, rớt là vừa mất hơn 4 củ học lại, vừa uổng tiền cà phê!
Cũng hồi trước TN, mình có apply vô một công ty kia, mình rất hi vọng mình được làm ở đó, vì mình “tự nghĩ” đó là một môi trường tốt.
Tự tin đi vào phỏng vấn với 0 kinh nghiệm, cái mà mình nhận được chỉ là sự ồ wow của người phỏng vấn cho con điểm TOEIC “cao” của mình, họ hỏi mình học ở đâu điểm cao thế - thú thật là em tự học.
Chắc cũng đoán được kết quả - mình tạch. Mình cũng ngầm đoán được vì trong buổi phỏng vấn, mình đã rất tự tin cho tới một lúc sau, mình cảm thấy tự ti về lượng kiến thức của mình, vậy mà khi họ hỏi mức lương mong muốn là bao nhiêu, mình đã kiểu như đưa cho họ một con số mà có vẻ họ sẽ không sẵn sàng chi cho một đứa sắp sửa ra trường như mình.
Mình đưa ra con số đó, là cũng có căn cứ, dựa trên những gì mình được offer ở đợt thực tập tại một tập đoàn lớn khác - thì ở chỗ này cũng là một tập đoàn lớn. Ấy vậy mà tạch, lúc đó buồn, kiểu như cũng một phần do lúc đó mình có ít thông tin về nhiều công ty khác nhau, mình chỉ biết một vài thui.
Thời gian sau, chắc vài tuần, tháng gì đó. Mình nhớ ra công ty mình đang làm hiện tại, mình apply thử, kiểu cũng rải CV à, ai dè HR liên hệ mình tương đối sớm, gọi nói chuyện trước, trao đổi, tư vấn. Với một đứa mới ra trường như mình thì tâm lí của mình là “học” và học cái gì cũng được - willing to learn, “làm” và làm cái gì cũng được (miễn đừng quá ngoài tầm là được). Nhờ vậy mà đậu, lần đầu phỏng vấn toàn bộ bằng tiếng Anh, run chớ, nhưng mình lúc đó có gì để mất đâu, chơi đại, chăm phần chăm.
Đậu ngay hôm đó! Quá nhanh quá nguy hiểm. Tới giờ, mình biết ơn và cảm thấy may mắn khi đã tạch ở công ty trước đó. Mình có thể sẽ chẳng bao giờ có được trang blog này nếu như mình đã có ngã rẽ khác đi, mình sẽ có thể chẳng có được những thứ trải nghiệm mà bây giờ mình đang có.
Mình có thể xác nhận là, mình hiện tại chắc chắn tốt hơn ngã rẽ mà mình đã hụt trước đó. Và mình rất biết ơn vì mình đã được như bây giờ, lúc này.