Mọi người làm ngành gì, nghề gì? Nó có phải là định hướng ban đầu của mọi người hồi trước khi tốt nghiệp 12 không?
Với mình thì nó là.. 50/50. Mẫu giáo, cấp 1, cấp 2 mình học trường làng (xã), cấp 3 vẫn có trường ở xã, gần nhà tầm 1 km, may mắn sao đậu được vô trường chuyên, rồi thì cũng may mắn tốt nghiệp loại giỏi. Mình cũng hình dung mình sẽ biết nhiều hơn về tương lai hoặc ít nhất là kế hoạch tương lai của mình. Nhưng mà mình đã không.
Hồi cấp 2, nói ráng vô được trường chuyên sau này thi Đại học sẽ dễ thở hơn - dễ ở đây là môi trường tốt để rèn giũa kiểu vậy. Vô rồi thì mình thấy lớp 10 còn sớm, hay là 11. Sang 11, mình bị cú sốc khi học kì 1 đã xuống học lực khá vì chính môn chuyên, mình lúc này bị áp lực, stress lên bờ xuống bụi, ráng lắm mới lây lất hết năm 11 với học lực giỏi…
Sang năm 12, mình bị thờ ơ, bị mệt mỏi và kiểu như bất cần, dĩ nhiên là nếu bỏ hết thì chắc chắn sẽ không thể học lực giỏi như mình nêu ở trên. Tuy vậy, thay vì so với phần lớn các bạn trong lớp và cả khối 12 là ôn thi Đại học ráo riết - có lẽ là năm áp lực bậc nhất mới phải - với mình, nó lại là năm.. nhẹ nhàng nhất.
Mình cảm giác mình không đủ sức, không đủ đam mê với cái môn chuyên của mình nữa, liệu cơm gắp mắm, mình tìm các đường khác. Đường khác ở đây là các cơ hội vào Đại học khác ngoài kì thi THPTQG. Mình vẫn đi luyện thi, nhưng kiểu như mình cảm giác nhẹ vô cùng, mình đôi lúc cảm thấy tội lỗi vì cái cảm giác thanh thản đó. Thậm chí có những người giáo viên còn đi chì chiết, mỉa mai cái việc mình quá bình thản đó, nghĩ cũng ngộ hehe, chắc là mình không thi cái khối mà họ nghĩ ai chuyên Hoá “cũng phải thi”!
Ừ thì nãy giờ chưa đề cập vụ chọn ngành chọn nghề ha, giờ mình kể ngay nè :3
Kiểu như mình chưa rõ bản thân sẽ đi về đâu, nhưng mình biết rất rõ mình ghét cái mà mình đang học và cảm thấy không thể theo cái ngành mà ai đó nghĩ rằng ai học môn này cũng phải thi - ngành mà người đó nghĩ rằng nó là nhất. Mình nghĩ, kinh tế, hay du lịch, vì mình thích đi du lịch lắm, hồi lúc này đâu nghĩ gì được nhiều, và công nghệ thông tin, mình thích xem review điện thoại mới (lúc này là giai đoạn bùng nổ công nghệ trên điện thoại).
Vì mình đã suy nghĩ mình sẽ chẳng thể thi được điểm đủ cao, hoặc ít nhất đó là cái mình nghĩ. Nên mình đã tìm các cơ hội khác như xét tuyển học bạ, thi đánh giá năng lực. Mình nộp rất nhiều nơi, và nhận được kết quả trúng tuyển cũng nhiều. Gần cuối năm, có bác hiệu trưởng cũ của Đại học Quốc tế tìm xuống trường mình để giới thiệu/hướng nghiệp, mình vỡ oà vì bác đã khai sáng cho mình rất nhiều thứ mà trước đó chẳng ai có thể. Bác cũng giới thiệu tới kì thi Đánh giá Năng lực của trường, vốn là một khái niệm rất mới ở thời điểm đó thậm chí cho cả những trường khác, và cả những người đang ngồi dưới tiết chào cờ hôm ấy. Mình tìm hiểu, nghe cũng thích thích, có hôm kia đi học thêm, cô giáo đáng kính của mình nói kiểu như “Thức hay là em thi cái Đánh giá Năng lực thử đi Thức, cô thấy trường đó được đó”, mình như được tiếp thêm động lực. Tại vì lúc này thông tin của mình về trường còn rất ít ỏi, và mình chọn tin cô mình tuyệt đối!
Kết quả là, mình đã thật đúng khi đã tin tưởng lời gợi ý của cô, và mình rất biết ơn vì đã đủ duyên để được làm học trò của cô. Bật mí là cô vừa giỏi, vừa hài hước lại thực sự là nhí nhảnh và TRUYỀN ĐỘNG LỰC.
Mình đã qua nhiều thầy cô, họ có thể cực kì xuất chúng, nhưng cũng rất nhiều người như vậy đã thất bại trong việc truyền động lực, truyền cảm giác học và sống.
Rồi thì mình tìm hiểu đăng kí thi, lúc ấy cũng hơi trễ kể từ lúc mở form đăng kí, do vậy số báo danh của mình đã lên hàng 6400 hơn. Mình tìm hiểu thêm thì trường có tận 6 phương thức xét tuyển, có cả xét học bạ cho các trường chuyên và hình như là 33 trường không chuyên top đầu cả nước - dĩ nhiên là trường chuyên thì mặc định được nộp hồ sơ xét tuyển học bạ!
Nghĩ cũng hài, bạn mình thì chạy đi ôn thi, mình thì chạy ra tiệm photo in giấy tờ, ra bưu điện gửi hồ sơ xét tuyển, cũng hơi hơi đổi lập!
Sau đó, mình còn biết là năm nay là năm đầu tiên Đại học Quốc gia TpHCM tổ chức kì thi Đánh giá Năng lực để lấy kết quả xét vào 1 trong 6 trường thành viên khi ấy. Mình đăng kí lẹ liền!
Tổng lại, mình đã: xét tuyển học bạ, thi Đánh giá Năng lực Đại học Quốc tế, thi Đánh giá Năng lực Đại học Quốc gia.
Kết quả là, cả ba đều có trúng tuyển. Và mình đã lấy kết quả của kì thi Đánh giá Năng lực của ĐH Quốc tế (ĐHQG TpHCM).
Mình xét cũng lum la ngành, hùm bà lằng, còn có Ngôn Ngữ Anh nữa =)), may sao hông trúng tuyển hông học chứ thui giờ chắc đang trách trời trách đất!
May sao mình không chạy theo trend mà xin chuyển ngành (Logistics), ngành này năm đó mình đậu thông qua Đánh giá Năng lực ĐHQG, nếu xin thì chắc cũng đổi dc (mình biết là như vậy). Không phải chê ngành nha, vì giờ mình thấy nó thực sự không có “vô” miếng nào trong mình hết.
Và cuối cùng, tốt nghiệp với tấm bằng giỏi Kỹ sư Khoa học Máy tính. Tại sao nhiều người có bằng Cử nhân thay vì Kỹ sư? Vì chương trình học - curriculum khác nhau, chương trình Kỹ sư sẽ có thời gian đào tạo lâu hơn (4-5 năm) thay vì (3-4 năm), nhiều tín chỉ hơn, có yêu cầu thực tập trước tốt nghiệp, bảo vệ luận văn chẳng hạn…
Mình cảm thấy may mắn vì ở từng giai đoạn khó khăn trong cuộc sống đã có những người xuất hiện đúng thời điểm để giúp, tiếp lửa cho mình. Mình sẽ không thể tốt nghiệp đúng hạn nếu như không được sự giúp sức của mọi người đã và đang bước qua cuộc đời mình, thật sự đấy!
À thì, mình cũng cố gắng phết đấy chứ, ngồi không thì giờ không có cái blog cool này đâu hehehe.
Nãy giờ đi hơi lệch, trở lại nè, mình vô tình học IT tại ngôi trường mà mình thích chỉ vì một bài hướng nghiệp của thầy nguyên hiệu trưởng, vô tình làm cái mà mình đang làm bây giờ, mình chưa bao giờ hình dung được mình sẽ như thế này, giờ đây, lúc này. Nhưng điều chắc chắn bây giờ là mình cảm thấy vui vì những điều đã diễn ra, những thăng trầm trong quá khứ, những thứ mình đã bỏ lỡ, để rồi giờ lại được trải qua những như mà mình không tưởng.
Chuyện gì xảy ra rồi thì coi như đã xong, đừng quá đau buồn vì biết đâu một thứ còn hơn cả tuyệt vời khác còn đang chờ mình, thì sao? Ít nhất, mình vẫn còn thở!