Sau một vài tháng ấp ủ dự định mua máy ảnh, mình cuối cùng cũng đã mua cho mình một em 😋... Nhân dịp sở hữu em nó chưa lâu, mình viết lại một số tâm sự liên quan tới em nó .
Thế tại sao 3x (x tiểu học) mà mình lại nói là "dễ tiếp cận"??? Đúng, nó dễ tiếp cận ở chỗ đây là máy ảnh full-frame, với nhiều tính năng mới và cao cấp nhưng có giá thành và trọng lượng máy ảnh hợp lý. Nhìn chung các máy ảnh có cảm biến full-frame sẽ có giá thành tương đối đắt hơn so với máy ảnh có cảm biến crop.
Tóm tắt: cảm biến full frame có kích thước to hơn cảm biến crop (hay còn gọi là APS-C), do đó có một số lợi thế hơn so với máy ảnh cảm biến crop trong một vài điều kiện chụp ảnh (ví dụ ở môi trường khắt khe như thiếu nhiều ánh sáng).
Vì vậy, về mặt tính năng, khả năng của máy ảnh mình mua so với giá thành thì nó có phần "hời" hơn so với những máy ảnh khác cùng loại.
Và đây không phải là nhận định của riêng mình - chắc chắn rồi! Vì mình chỉ mới dùng mỗi nó thay vì là người làm chuyên nghiệp hay có nhiều trải nghiệm - đây là nhận định của những người có kinh nghiệm/trải nghiệm. Và nó được đánh giá là dễ tiếp cận so với loại cảm biến và khả năng quay/chụp mà nó mang lại so với giá thành.
Việc mình khao khát có máy ảnh diễn ra chỉ vài tháng trở lại đây, liệu rằng điều này có phải là hợp lý khi chi ra số tiền cũng không nhỏ (có thể là không nhỏ với mình) để mua "một cái máy hình"?... Suy nghĩ vậy cũng là có lí do, có người thì để dành, tiết kiệm, hoặc mua những thứ gì "thật sự cần thiết", nhưng với mình, đúng, ngay cả trước vài khi sau mua nó, mình đã không nghĩ nhiều về việc nó có "thực sự" cần thiết với bản thân hay chưa, nhưng mình biết rằng mình sẽ mua nó ❤️.
Cái cảm giác ngồi trong phòng thi... ủa lộn, cái cảm giác cầm trên tay chiếc máy ảnh, nhìn qua ống ngắm điện tử, nhấn nút lấy nét, kêu cái "tách".. tạo cho mình một cảm giác "tuyệt", cảm giác "chụp", có lẽ mình chỉ cần như thế là đủ để tìm hiểu và "tậu" nó. Ừ thì cảm xúc có đắt giá không? Cũng đắt. Cho chọn lại có chọn mua không? Có.
Cảm giác này đã theo mình dần dần từ chuyến đi Đà Lạt vào đầu năm, khi mà mình cảm thấy, quào, sao mà cũng thích thú quá 😆, thế là nói với lòng, phải mua một cái máy hình thôi, mình cần có một "em" hhhh.
“Sao không dùng điện thoại?
Có dùng nhiều không?
Có biết chụp không? ...
—Và những câu hỏi mình đặt ra khi mình lên ý định mua máy
Chaa..ắc có.. Haha, mình không biết, bây giờ thì dùng nhiều đó, còn sau này có nữa không thì thú thật mình chẳng quan tâm, hôm nay ăn gì mình còn chưa nghĩ ra được thì nói chuyện thời gian tới cũng hơi là thiếu thực tế.
Nhưng mình mong là mình sẽ dùng nó như bạn đồng hành với mình, đi cùng mình với nhiều khoảnh khắc, hành trình nhất có thể.
Mình... không. Trước khi mua mình không biết gì về máy, dù chỉ một chút, nhưng điều này không có nghĩa là sau đó mình vẫn không biết chụp, kiến thức thì nhiều, người chỉ tận tình thì có, ngại gì mà cử?
Phải chăng mua liền mua gấp làm nó trở nên thiếu suy nghĩ? Mình không nghĩ vậy, vì mình phải mất mấy tháng liền suy nghĩ rồi mới mua, phần vì tài chính, phần vì phải nghiên cứu, nên là đây là quyết định của mình và mình tôn trọng nó 😆.
Có thể nói là đây không phải là ý định hay quyết định nhất thời, có thể với người khác, vài tháng vẫn là quá ngắn, nhưng với mình nó là quá đủ, và tin vào cảm giác của bản thân rằng minh nên phấn đấu cho một "em" như vậy.
Nhiều lý do, nhưng gốc là mình được tư vấn, mình thích thiết kế cầm nắm công thái học của Canon, giao diện cảm ứng, thích ống ngắm, thích sự nhỏ gọn và được tư vấn bởi người anh trong ngành, cũng là người quen, trộm vía, may mắn, biết ơn 🍀
Để đưa ra được lựa chọn này mình đã phải tìm tòi thông tin tương đối nhiều, các sự kết hợp giữa thân máy ảnh và ống kính trong tầm giá, thú thật là lúc đầu mình chỉ nhắm khoảng 20-25 triệu thôi nhưng mà theo lời khuyên và sự nghiên cứu, mình đã đẩy ngân sách lên một tí. Và, mình lại phải nghiên cứu những lựa chọn mới 😭👌, cũng lên xuống, cảm giác như mắc mua tới nơi rồi nhưng lại đổi lựa chọn. Để cho ra kết quả này, mình đã đi qua những nhu cầu và mong muốn của mình như sau:
Giao diện/ngoại hình: Mình thích nhỏ gọn, vuông vức vốn dĩ là thích Sony
"Em thích Sony hả?" anh trong ngành hỏi mình kk, lúc đầu thích thiệt, mình coi Sony A6400, thấy thích lắm, nó đẹp, chụp êm mà sau đó biết là nó ra lâu rồi, có tài chính xíu thì mình dùng mấy dòng mới hơn như ZV-E10 Mark II, nhưng mà đổi lại nó là Lens Kit, chụp hơn chán lại không có ống ngắm điện tử.
Nhưng vì giá Sony đời sau này mắc, với được khuyên nên mình đổi sang nhãn Canon - có máy ở đủ phân khúc, nhiều model.
Sau đó có một khoảng thời gian mình gần như tin chắc là mình sẽ mua Canon R50 V vì nó đẹp, nhỏ gọn và mới, tuy vậy điều khiến mình chùn lại một bước là vì nó có màn hình kém nét hơn so với đời cũ, lại mất ống ngắm điện tử, thứ mình muốn ở cái máy ảnh..
Khả năng/tính năng: Mình là người mới, chẳng có tí kiến thức gì, nhưng lại muốn mọi thứ phải ở mức khi mình cần nó, nó có sẵn, để rủi đâu một vài tháng sau mình.. pro lên thì sao kk. Đùa thôi chứ tại ham, vậy đó. R8 là con máy full-frame có thể nói là tốt trong tầm giá, sau này có tiền thì nâng cấp lens lại ngon.
Mình không chắc về độ hữu dụng của máy ảnh (thể tuỳ vào quan điểm, là đắt tiền) và nhiều tính năng như vậy, và liệu rằng mình sẽ dùng nó tới mức nào và có dùng được tới mức tính năng mà nó có hay không, nhưng mà mình sẽ không hối hận cho lựa chọn này, khoản đầu tư mình cho là xứng đáng và cần thiết.
Mình đã từng không thể hiểu tại sao lại bỏ tiền triệu ra chạy bộ để lấy huy chương cho tới khi mình tham gia chạy bộ, và máy ảnh cũng thế.