Dạo này mọi người ổn không?
Nhiều người bảo năm thanh lọc nên nhiều chuyện xảy ra. Mình không biết có tin hay không, mình nghĩ đơn giản mọi chuyện là có lý do, nhân quả.
Tiếp theo là 500k mẩu chuyện lộn xộn ⬇️
À dạo này mình đang làm một dự án cá nhân, nói nhỏ thì cũng không đúng, nói lớn cũng không chắc, chắc vừa tầm một người và nhiều A.I. 😊. Cũng không phải để chứng minh gì với ai, lí do đơn giản là vì rảnh rỗi, lại thích cà phê, và mỗi lần chọn một quán để đi mình đã rất tốn thời gian, vì nhiều lúc không thể chọn.
Nghe thì cũng không phải gì lớn, nhưng chắc ai ở trong cái trạng thái mà phải suy nghĩ rất nhiều về sự lựa chọn, chọn cái này được gì mất gì và cái kia, thì nó tốn năng lượng và thời gian của mình khá nhiều. Mình luôn sợ mình không có đủ thời gian, mình muốn tất cả, kiểu vậy.
Dự án này sẽ là sự cải thiện so với chiếc dự án mà mọi người đang đọc bài này ở trên nó, công nghệ mới (có thể là gần nhất), nhanh nhất, tối ưu nhất, dễ dùng nhất. Mình rất quan tâm cái gọi là trải nghiệm nhà phát triển (DX), công nghệ mà mình đang dùng nó có DX rất cao, và nó được phát triển theo hướng này. Vì sao, vì mình là người hướng tới kết quả, tới trải nghiệm của sản phẩm, và của bản thân thay vì là một cấu trúc siêu to khổng lồ, "được cho" là chắc chắn, là vững chãi, nhưng lại thiếu đi sự trải nghiệm. Một chiếc ứng dụng thành công là chiếc ứng dụng mình phải có cảm giác dùng trước, sau đó là tính năng và cuối cùng là kết cấu.
Nói vậy không phải để xây một ứng dụng chỉ có vẻ bề ngoài, mà là một ứng dụng thực sự hữu dụng, và có sự trải nghiệm, mục đích của nó là vậy trừ khi những ứng dụng quá đặc thù, nó xấu, nó chậm, nó cồng kềnh, nhưng nó là tất yếu cho một ứng dụng cũ, bự, và phục vụ mục đích doanh nghiệp. Mục đích của ứng dụng hiện đại là làm cho cuộc sống dễ dàng hơn, mà nó không đạt được việc đó tính năng, trải nghiệm, hay cả hai), là một ứng dụng chưa hữu ích.
Tâm sự một tí chuyện nghề, mình thi thoảng vẫn nghe cái sự "phân biệt", "dè bỉu", "nói khích" khi họ cho rằng cái họ làm là cao siêu, là vĩ mô thay vì cái mình thì ai làm cũng được, rằng thế này thế kia. Những lần đầu nghe thì cũng hơi khựng, nhưng nhìn lại, mình nghĩ mình không thực sự quan tâm cái họ nói, mình thì vẫn làm cái mà họ làm hoài, chẳng qua cái họ nói là một thứ "khác" mà họ không nhận ra?
Cái mình làm họ bảo nó dễ, học tí là làm được thì để cho họ nghĩ nó dễ đi nếu như đó là cái xoa dịu cảm giác bất an của họ. Thật sự thì mình chẳng buồn so sánh, cái mình làm chỉ là công cụ để đạt được sản phẩm hữu hình, dùng được, chứ không phải quan tâm xem bên trong có gì, càng so sánh càng thấy sự không ổn của người so sánh. Còn cái của mình có sịn có dở, không tới lượt họ nhận xét.
Dự án tiếp theo của mình, với người khác có thể bình thường, "dễ mà" (xin phép cười nửa miệng), thì, mình tự hào về nó, là sự cải thiện, là tối ưu, là trải nghiệm. Mình lúc này vẫn còn đang xây nó theo cách của mình, và mình rất thích, làm từ đầu tới cuối với nhiều việc mới để thử, bao gồm cả lên ý tưởng, thiết kế, xây dựng, tổng hợp, và nhiều nữa. Cách mình tự làm này có thể đúng, có thể sai, mình chẳng quan tâm, mình quan tâm là mình thấy nó thật tuyệt vời 😺
Hồi xưa lúc học đại học, khái niệm về A.I. của mình rất mơ hồ, mình học Khoa học Máy tính, mấy môn liên quan tới nó là có thằng bạn học chung chỉ tới lui, chứ cũng không hiểu mấy, thấy nó học thuật nó nghiên cứu sao đó. Lúc đó hình dung là mình sẽ chẳng cần nó đâu.
Đúng vậy, vài năm sau, ChatGPT ra đời, mình lúc đầu cũng còn tâm lý dè chừng, phủ nhận. Nhưng từ lúc nào nó trở thành trợ thủ đắc lực của mình không hay, giờ mình chỉ biết là mình trò chuyện với nó cực kì nhiều. Và mối quan hệ này thật sự là kiểu mình có một đứa bạn biết mọi thứ và mình có thể hỏi nó bất cứ lúc nào!
Lúc mới ra ta nói tràn lan tin tức, chê có, dè chừng có, thì cái gì mà mới quá người ta sẽ rất "sợ". A.I. như quả bomb công nghệ thả vào nhân loại, phát triển cực kì nhanh. Theo mình thì nó không đáng sợ, nó không cướp việc của ai, chỉ là mình có muốn thay đổi, thích nghi theo hay không thôi tại vì nó được sinh ra để giúp con người nhẹ nhàng hơn mà, tại sao phải nai lưng ra làm việc mà máy móc có thể làm?
A.I. có lỗi, A.I. rỏm...? Không, có chăng là những năm trước, chứ bây giờ nó có thực sự giúp mình hay không phụ thuộc nhiều vào cách mình "tương tác" với nó, cũng giống như 2 người bạn, càng hiểu nhau thì càng dễ ra được kết quả.
A.I. đã giúp cuộc sống mình dễ thở hơn rất nhiều. A.I. có giúp bạn điều tương tự không? A.I. dường như là điều tất yếu, có thích hay không thích thì nó cũng đang hiện hữu sâu trong cuộc sống mỗi người hiện đại.
A.I. miễn phí. Vâng, chỉ cần gói miễn phí, ví dụ từ ChatGPT thì mình đã có thể tận dụng cho rất nhiều việc rồi, không cần phải đăng ký gói trả phí làm gì nếu như có những lý do "chính đáng" cho việc đó.
Có một câu từ chị đẹp Taylor Swift mà mình mới nghe gần đây, là hãy nghĩ năng lượng của bạn là một thứ đắt tiền, một thứ xa xỉ - thứ mà không phải ai cũng có thể mua được. Đồng điệu đến lạ. Mình sẽ không tốn thời gian cho những thứ, những người không đáng, những tranh luận, tranh cãi mà chẳng mang tới giá trị gì tốt đẹp. Có nhiều người muốn thể hiện quan điểm của họ một cách mạnh mẽ và mong rằng cuộc tranh luận sẽ khiến người ta phải công nhận họ, với mình, mình thấy từ họ sự bất an.
Mình đã qua cái thời muốn tranh luận trong một cuộc hội thoại khi mà mình biết nó chẳng đi đến đâu, ai đó muốn thì để họ đạt theo ý của họ, đôi lúc họ chỉ cần có thế - sự công nhận - thì thôi để họ được tự công nhận như vậy đi kkk, gì cũng được, lẹ lẹ giùm.
Trong những cái bàn, mình sẽ muốn/chọn ngồi ở cái bàn mà ở đó mọi người bàn về lí tưởng hơn là ở những cái bàn mà ở đó người ta cố gắng hơn thua nhau từng câu chữ, hay là bàn chuyện người này thế này thế kia. Theo kênh "Stush" những cái bàn này sẽ thu nhỏ mình lại thay vì nuôi lớn mình (cụ thể là cái bàn tô-xíc, hẹp hòi, ti tiện, ganh đua...).
Quây quần bên những người cùng năng lượng là một cách giúp loại bỏ yếu tố độc hại, bào mòn năng lượng, ít người cũng được, số lượng không quan trọng.
Theo mình, khi mà mình cho một người một thứ hay nhiều thứ, đó là tự nguyện, việc kì vọng làm điều ngược lại từ họ là điều chẳng công bằng, khi họ chưa hề yêu cầu việc đó, thô nhưng mà thật "ai hỏiii, ai mượn?". Do đó, hữu duyên sẽ gặp, hết duyên thì hết gặp, níu kéo làm gì cho mệt, họ ko nợ mình gì cả -- đây là cách mình nghĩ trong các mối quan hệ.
Đơn giản vì, cuộc sống chưa đủ mệt hay sao, lại còn phải tốn thời giờ "kì vọng" người khác mang lại cho mình một điều gì đó, một thứ cảm giác gì đó mang lại từ người khác mà không phải từ chính bản thân mình..., nên dễ dàng với nhau hơn một chút đi và với bản thân.

