Mình viết những dòng này trưa thứ 7, 20.7.2024, trên xe khách về quê. Lúc đang lắm những rối ren tuổi gần 24. Mình chẳng sẵn sàng cho điều gì lúc này, nhớ lại ừ thì có bao giờ sẵn sàng đâu, mọi thứ đều xuất hiện theo cái cách mà chẳng thể nào ngờ được.
Mình tin vào sự tử tế. Và người cuối cùng đánh giá mình là bản thân. Dù vậy cũng không dễ dàng gì để gạt phăng ra những muộn phiền người khác mang lại. Mỗi ngày là một sự đấu tranh với chính mình, chẳng phải với ai khác, vì rằng tại sao mình cứ phải làm cái việc mình phải làm, thì cũng đơn giản, mình cần nó để nuôi phần sống khác của mình. Mình có thích những việc mình làm không? Đa phần là có, nhưng không phải tất cả, vì cũng có những lúc mình làm để cho vừa ý người khác, họ muốn thì thôi sao cũng được.
Chắc cũng có người không ưa mình vì cái “tính” đó, cái tính dửng dưng, có vẻ là bất cần, cứng đầu? Thật tình thì mình mệt phải đi tranh luận với ai bất kì điều gì, đơn giản là vậy thôi, do việc ra ngoài gặp con người phần lớn thời gian đã làm cho mình quá mệt rồi, mình không tự đốt thêm nữa.
Có thể nghĩ: không có chính kiến! Ờ thì cái này cũng tuỳ họ, mình vẫn biết là mình có chính kiến, mình chỉ không muốn tranh luận làm gì, vì cơ bản ngay từ đầu họ đã có nghe nhưng không đáng kể.
Khi có một tin mới gì đó, thật xin lỗi vì mình đã không phản ứng như cái mà họ đã nghĩ. Đến giai đoạn hiện tại thì cũng tương đối ít lượng thông tin “mới” mà có thể khiến bản thân “ồ quao” “rồi sao nữa”. Đôi khi cũng ráng quan tâm tí, nhưng mà, nó không liên quan bản thân nhiều đến vậy, thật lòng mà nói. Bớt để tâm để an nhàn hơn.
Để dành nó cho những người, thứ quan trọng hơn. Đời quá ngắn để để tâm tất cả, để nó cho những thứ thực sự với mình. Khúc này có thể nghĩ: vậy biết đâu với vài người, việc để tâm cuộc sống người khác là món ăn tinh thần của họ. Hmm, ừ thì, tuỳ thuộc vào họ.
Cuộc sống đầy rẫy bất ngờ, và nó luôn như vậy. Thay vì cố kiểm soát mọi thứ, phải chăng nên để nó cứ diễn ra như vậy, có bao nhiêu chơi bấy nhiêu. Miễn sao, mình thấy được là được!