“You don't have to forgive, and you don't have to forget to move on. You can move on without any of those things happening. You just become indifferent, and then you move on.
—Taylor Swift
Đồng ý!
Đây là ý mà chị Taylor đã trả lời trong một buổi phỏng vấn, xem thêm tại đây. Không có lí do gì phải ép buộc mình phải tha thứ và quên chuyện gì đó thì mới có thể đi tiếp được - mình có thể đi tiếp mà không cần bất kì điều gì trong số chúng diễn ra.
FOMO
YOLO
Tuyên bố miễn trừ trách nhiệm
Đây là blog cá nhân, và ai sống sao sống, và đây là cách của tớ, tớ không ép, hay xúi, hay "cầm tay chỉ việc", vì vậy tớ cũng không có nhu cầu nghe điều tương tự ở người khác.
Hoan hỉ, vui vẻ vui vẻ hoy nha!
Mình cảm thấy cái này nó đúng vô cùng. Mình không tin vào kiếp sau, hay kiếp trước, hay thế giới “thần linh”, “tâm linh”, mình tin là mỗi người chỉ sống một lần, và đó là duy nhất. Vậy nên tại sao phải tốn thời gian muộn phiền vì câu nói hay phán xét của người khác?
Go for it! Làm được gì thì làm, tận hưởng được gì thì tận hưởng, đời rất vô thường, và chẳng bao giờ “công bằng”.
Lưu ý
Mình không có ý nói là làm bậy làm bạ thì cứ “go for it” nha.
Làm những gì mà mình cảm thấy tử tế, tận hưởng nhưng miễn là không ai phải đau khổ vì nó, thì cứ làm đi, tiếc gì?Mình không tin vào “tâm linh”, mình tin vào những thứ khoa học. Và “mũi tên thời gian” là một trong số đó.
“Mũi tên thời gian chỉ ra rằng thời gian là một chiều, từ quá khứ, tới hiện tại và đến tương lai
—Mũi tên thời gian - Time’s arrow
Thời gian qua là mất, không lấy lại được, thứ mà có thể còn lại là “kiến thức”, “kinh nghiệm” và “trải nghiệm” như câu nói nổi tiếng của chú Thái Công. Vì vậy, khi có thể, chơi đi, chơi hết mình.
Một lần nữa, “chơi” ở đây là sống hết mình.
Thời gian tồn tại của một người quá nhỏ bé giữa vũ trụ, thay vì cứ ngại ngùng thử cái gì đó. Mình không cổ xuý ai chống lại ai hay cãi ai cái gì, mình tin là nếu mỗi người có ý chí tự do và niềm tin vào bản thân về điều gì đó, đừng sợ bị đánh giá.
Mình phải tôn trọng bản thân, ý kiến bản thân mình trước thì mới hi vọng người khác làm như vậy, và nó là cái cũng “dễ” làm nhất.
Nói chứ, cần phân biệt giữa tôn trọng ý kiến bản thân và ái kỉ. Mình gặp nhiều trường hợp, một người nào đó quá đề cao ý kiến cá nhân, khi mà mình nói cái gì ra họ cũng “bác bỏ trước” rồi tính gì tính. Điều này cho thấy EQ của họ.. thấp cực kì. Tránh xa đi. Mình không có thời gian để đôi co với họ, mình bận đi uống cà phê ☕️.
Điều mình vừa nói nó có liên quan tới cách thứ hai sau đây.
Thờ ơ đi, bỏ qua đi, lựa cái mà quan tâm. Có nhiều người tiêu cực, cờ đỏ đầy trên mặt thì mình né ra. Có thể suy nghĩ, nếu mình gặp quài sao mà né được?
Đó là chưa đủ quyết tâm đấy, chứ thử bỏ qua họ xem, vui vẻ liền, bạn không cần họ đưa ý kiến, vẫn sống tốt, ý kiến đóng góp thì nghe, ý kiến kiểu dìm dìm, ta đây là nhất là số một thì cho họ nghĩ họ như vậy đi =)))
Nghe hơi ngông, bất cần đời?! Nô nố nồ, mình chỉ đơn giản là chẳng thèm bận tâm những thứ không có giá trị với mình. Thử xoá app, tắt thông báo xem, yên bình hơn đó.
Bạn không cần người khác công nhận bạn một cách thèm khát. Được công nhận, rất vui. Nhưng họ không làm như vậy, cũng chẳng làm sao. Vì mình biết rằng mình đủ tử tế, đủ nổ lực và năng lực so với khả năng của mình. Mình cố gắng dựa trên những gì nó mang lại cảm giác sống của mình, chứ không phải của một người “tự cho mình” có nhiều giá trị sống hơn.
Bạn là duy nhất, là bản thể tốt nhất của chính mình, nó luôn như vậy.
Người ta khi thốt ra một câu dè bỉu gì đó, còn chẳng hề biết xuất phát điểm, hoàn cảnh, hay sống hộ mình. Sự tự công nhận giúp mình có thêm động lực xây nên giá trị bản thân.
Giờ mà thấy điều gì chướng mắt, ngoài đời thì né, trên mạng thì huỷ kết bạn, theo dõi… cho đời bớt phức tạp đi he, quỡn quá dòm người khác mắc công chuốt muộn phiền.
I do not have time for this, I do not have time for you.
640 x 404, 47.7 KB, PNG
Phim Anna Delvey
Cheers!
Nhớ, dành thời gian cho những gì nuôi dưỡng tinh thần bạn nhé.