Nhân một ngày nhiều suy nghĩ, mình sẽ viết xuống câu chuyện mình về Sếp.
Sếp trên công ty? Nô!
Vầng, đúng rồi, Sếp Tùng 😻😻😻
Cái thời mà mình mới là Sky - Xì Kai là cỡ vào lúc mình học lớp 7/8 ~ cỡ chừng 2012-2013… Trở lại lúc này, mình có “nghiện” chơi game, cũng là giai đoạn này mình lần đầu biết đến “Sếp”. Chắc nếu ai giai đoạn này có chơi game thì chắc cũng đoán được lí do, hoặc không! Lúc này tự nhiên mở máy lên chơi như mọi ngày, tự dưng thấy bài báo nói về ca khúc gây hit mạng mấy ngày qua, mà kiểu đăng như một bảng tin game á, trong màn hình log in, trước đó mình có nghe qua cái tên, nhưng đợt này cũng tự nhiên thấy quỡn click vô nghe thử 👉👈. Rồi dzô! Tự dưng cái thích hồi nào hông hay.
Rồi mà có biết game gì hông? 3Q Củ Hành. Cái game mà bây giờ sụm nụ, mình nghĩ là vì hackmap quá nhiều, người dùng bỏ game, chứ hồi đó nó cũng hot dữ.
Có tên game rồi đố mn bài đầu tiên mình nói đó là bài gì ớ
“Listen Một mình lặng thầm trong đêm Chờ đợi nhìn thời gian trôi Quả thật là chẳng làm gì ngoài chơi game Củ Hành vẫn như thường ngày…
—Đừng về trễ
Hồi này mình nghĩ dính bài này cũng là do có sự đồng điệu trong cái tên game, mê game này lắm, cứ bàn miết với mấy người bạn cũ.
Rồi thị phi tự tìm tới khi mà hồi đó Em Của Ngày Hôm Qua ra mắt, nó hot thì thôi nhé, lên iTV (cái kênh nghe nhạc nổi dữ) cứ vài ba bài là lại ECNHQ tới, mà request bài hình như cũng tốn cỡ 15k, là tương đối mắc thời đó.
Đúng là cái gì nó quá nổi bật, quá bùng nổ, thì nó sẽ là một cái gì đó không thể tiếp thu bởi những người đang sợ bị thay thế. Và thay vì embrace cái mới, cái nổi bật đó, học hỏi, nâng cấp bản thân thì người ta chọn cách.. dìm hàng, hạ bệ. Mình đã có một giai đoạn rất dài ở cấp 2 bị bắt nạt và tiêu khiển vì idol mình là Sếp, và mình là Sky. Nào là ghi lên bảng câu trò bắt nạt, khiêu khích, thấy mình vào lớp cái ghi lên bảng những cái “alias” không hay về tên idol của mình, xong “nâng” idol của họ lên như kiểu ta đây mới là nhạc đỉnh nhạc chất, trong khi sự thật thì, idol của họ - chưa bao giờ - có cửa!
Mình cũng chẳng quan tâm idol họ như nào, chỉ biết là những hành động của họ giai đoạn đó là một thể loại bắt nạt. Qua lâu rồi nhưng cái dư chấn thời đó vẫn còn - dù vô tình hay cố tình.
Lên cấp 3, mình.. vẫn bị, có bữa muốn khóc luôn. Nhưng dần thì dù có muốn hay không, điều tử tế có lẽ là cái cản những người đang muốn thốt ra nhũng lời như vậy trước mặt mình nữa.
Dần thì, mình cũng chấp nhận việc người ta có thể nói khịa idol trước mặt mình. Người ta không thích, maybe cũng ko biết mình là Sky, nên nói, hoặc có biết nhưng đang thể hiện cái tôi, cái tính cách nên cứ nói. Sao cũng được, tuỳ, mình né ra thôi. Đâu thể nào bóp miệng người khác được.
Cũng có nhiều người hỏi, sao ko thấy đu concert này kia. Có hai lí do: không có tiền và mình ghét nơi đông người.
Hồi Sky Tour, còn đi học, hông có tiền. Giờ thì đi làm nhưng tình hình thì cũng như vậy đó :3. Nói chứ thật tình là, không có cảm giác muốn đi, cần đi, với mình Sếp đã là một phần của cuộc sống. Nhạc Sếp thì vẫn được phát. Sinh nhật Sếp mình còn chẳng nhớ, và không có cảm giác muốn nhớ. Có người sẽ nói kiểu, vậy mà làm fan gì? Ờ, thì cái đó là bạn nói, còn mình định nghĩa mình như vậy, chịu không chịu thì tuỳ hehe.
Với mình thì, thoải mái khi follow một ai đó thì nên, còn mà kiểu như phải đạt cái gì đó (ví dụ biết toàn bộ bài hát, lyrics..) để mới gọi là fan thì đó là các bạn đang nghĩ vậy thui nè, mình không cần người khác đặt ban cho mình cái danh xưng đó. Bởi vậy, nhiều khi idol mình ra bài mới, rảnh thì mình nghe liền, chưa có mood mà rảnh thì cũng hông nghe, hữu duyên thì nghe - nghe chắc nhiều người nói nửa mùa quá, ờ thì sao :3
Nói chứ bài của Sếp là mình nghe sớm nha, trễ vài phút hay vài tiếng hoy, kiểu như là quên, hay là đang chơi game nên chưa nghe được.
Nhân tiện kể luôn, nhiều khi thấy mấy bình luận: không biết lo/nói chuyện/gửi tiền… về cho gia đình được mấy lần mà đi follow cái “thằng” này, làm mình thấy cảm động ghê, cảm động vì nhiều người chưa xử lí kịp những thứ trông có vẻ “xa hoa” so với đời sống thường nhật của họ, có vẻ là khó lí giải một “hiện tượng” như vậy, người mà họ nghĩ chẳng thể tạo nhiều hơn giá trị so với cuộc sống và những người xung quanh họ, và hơn cả là, họ không thể chấp nhận cái vượt trội ấy, có thể cái ấy sẽ đưa họ tới sự chấm dứt?!
Có lẽ mxh là cái nơi nhiều người “khó khăn” cố gắng trút bỏ cái sự bực tức của mình vào một người nào đó mà họ “cảm giác” họ “hơn” người ta ở một khía cạnh. Chắc cay dữ lắm.
Mình có follow một cuốn sách tên “The subtle art of not giving a fuck”, tạm dịch là “Nghệ thuật của việc đếch quan tâm”, nó kể về việc “quan tâm” quá nhiều thứ khiến cho mình trở nên kiệt quệ, việc của mình là bớt quan tâm lại, quan tâm tới những điều thật sự cần được quan tâm. Ví dụ đi, bây giờ mxh tràn ngập những người A, người B khoe về thành tích của họ, rằng họ nổ lực thành công ntn, và nó làm cho bạn cảm thấy như đồ bỏ đi, vậy thì bỏ nó qua đi, kệ bà nó, bạn giỏi ư, tốt cho bạn! Và sao nữa?
Nghe cũng hơi hơi he, nhưng mà bớt quan tâm lại sẽ thanh thản hơn đó :))
Lần nữa, tuỳ, nhiều người thấy thích quan tâm, thì quan tâm đi, hổng có cản.
Đi hơi xa vấn đề rồi hông ta, nhưng mà đại khái ý tui là, tui là Sky, theo cái cách mà tui muốn, nó không phải là một điều được định nghĩa bởi người khác. Thế tui là Sky thì liên quan gì bạn hông?
Không, dĩ nhiên rồi. Nhưng đây là blog của tui, cheers!
Anw, Idol mình vẫn đứng top VN. Và mình không buồn so sánh Sếp với bất kì tiêu chí nào mà bạn đã/đang và sẽ định “thốt” ra! 👉👈