Có được một công việc sau khi ra trường, mình thật sự vô cùng biết ơn vì đã có cơ hội được làm việc.
Nhưng vấn đề là, mình bị vướn vào nhiều thứ khiến tâm trí mình hoàn toàn không thể tập trung vào công việc. Từ việc áp lực từ bản thân, áp lực từ gia đình, áp lực từ những yếu tố khác (mình không tiện kể, vì mỗi lần nghĩ đến mình đều rất sợ :< )
Nước mưa làm mắt nhoè đi, giống y hệt như lúc khóc, mắt mình cũng nhoè đi. Có một lần, mình vừa chạy xe vừa khóc, trong mưa, một mình, vì một lý do gì đó, mình không nhớ. Sau này, mình không còn dễ khóc như vậy, nói đúng hơn, mình chỉ thực sự khóc trước người mà mình tin tưởng. Đơn giản thì khi khóc, trông mình thấy ghê lém 🤭
Tháng 7, thời điểm mình viết bài này rơi ngay vào tuần mưa nhiều. Mình không thể nào về sớm, mình đợi cho vơi bớt, rồi mình về, nhưng rốt cuộc, mình lì thì mưa càng lì hơn 🥹
Dạo này có nhiều thứ thay đổi, nhiều cảm xúc mới, gặp nhiều người mới, tâm trí cũng có một chút thay đổi....Nhiều khi mình nghĩ, còn ai trên đời này để mình tin tưởng không? Tự do là gì? Như thế nào là trưởng thành?...
Rồi "Cơn mưa ngang qua", sau cơn mưa trời lại...tối. Nó mưa tiếp, mưa miệt mài, mưa hăng say, mưa lấy mưa để. Mặc kệ các con dân ngày ngồi 8h chưa đủ đau lưng, phải ngồi thêm 2-3 tiếng chờ hết mưa để về.
Nhưng mưa không hẳn là không tốt, có những lúc mưa, kế hoạch bị dang dở, mình ngồi lại cùng với các đồng nghiệp, tâm sự chuyện công việc, đời sống, tâm tư, tình cảm,... Haiz, mình vẫn ăn cơm, xe vẫn chạy, người vẫn cứ đến rồi đi còn mưa vẫn ung dung rơi khi mây đã nặng trĩu.
Mình không nghĩ sẽ mang lại giá trị hay bài học hoặc kinh nghiệm gì qua bài viết này. Mình chỉ tâm sự và nói ra suy nghĩ của mình, điều mà mình khó lòng diễn đạt bằng lời nói, cho các bạn, những người có duyên biết đến bài viết của mình.
Như bài hát "Tâm sự cùng người lạ" - Tiên Cookie, chúng ta khó mở lòng với những người ta quen biết, nhưng một ngày nào đó, bỗng có một người lạ, ngồi lắng nghe bạn chia sẻ, rồi họ cũng bước qua đời bạn, mang theo những gì muộn phiền bạn chia sẻ mà quên đi, những gì bạn nói ra ở thời điểm đó cũng khiến bạn nhẹ lòng.