Khi còn làm thực tập ở công ty cũ, việc mình quên điểm danh là chuyện đã xảy ra thường xuyên, thậm chí còn lấy nhầm thẻ điểm danh của chị cùng tên với mình :). Cái việc mình quên, nó cũng không có gì to tát, nhưng nó làm phiền đến chị HR lúc đó, phải cập nhật lại điểm danh mà hệ thống đã ghi lại.
Hoặc là viết báo cáo mỗi tuần, bên đó bằng excel, có template hẳn hoi, mình làm theo và điền đầy đủ là được. Không nha, bạn phải viết làm sao mà người đọc phải hiểu được rằng: bạn làm gì, bạn làm tới đâu rồi, xong chưa, sao chưa xong, có gặp vấn đề gì không, có nghĩ ra được giải pháp sau khi phát hiện vấn đề không, cần giúp gì không, tuần tới sẽ làm gì...
Bạn nghĩ như vậy là hết, việc tỉ mỉ trong từng con chữ (font gì, size nhiêu, canh lề, bullet thế nào cho đồng nhất..) cũng khiến mình nhiều nản. Tụi mình còn đùa vui với nhau: "Đi làm mà làm việc chưa thấy làm gì nhiều mà thấy toàn ngồi fix bug excel :v
Sang công ty mới, mọi thứ dễ dàng hơn để làm quen mọi thứ, mình được dấn thân nhiều hơn vào công việc. Từ đây, mình bắt đầu mắc những lỗi cơ bản đầu tiên :>
👉 Không biết cách sắp xếp công việc
👉 Viết Detail Design (một bản mô tả các chức năng 1 cách chi tiết về một phần mềm) ẩu
👉 Mình đã bị hoảng loạn ở lần release phiên bản mới nhất của một phần mềm sau khi upgraded
👉 Mình đã im lặng khi mất quá nhiều thời gian để tìm solution
Lỗi mà vớ vẩn, nhỏ nhắt, nhưng làm ảnh hưởng tới thời gian công sức không chỉ của mình mà còn của người khác, mình giận bản thân mình lắm, dằn vặt suốt, trạng thái mỗi lần mình gặp những người bị mình ảnh hưởng, xấu hổ, tội lội,....7749 kiểu cảm xúc nhảy tứ lung tung trong đầu mình
Dần dà, cứ như vậy, với nhiều lần mắc lỗi, mình cứ như thế, khiến cho trạng thái đi làm 3-4 tháng đầu của mình tệ vô cùng. Lúc nào cũng mất tập trung, đêm về nghĩ lại thì cứ buồn, và mình đi vào giấc ngủ với trạng thái tệ như thế suốt mấy tháng liền. Thật sự rất mệt o(TヘTo)
Gần đây mình có mắc một lỗi khiến nó có thể ảnh hưởng đến performance (là chất lượng những gì bạn làm trong công ty) của mình, mình rất trăn trở.
Nên mình quyết định nói ra với một chị đồng nghiệp, chị í nói rằng:
“Việc đầu tiên em cần làm là chấp nhận nó, chấp nhận cảm xúc của chính mình, chấp nhận rằng việc này nó đã xảy ra, mình đã nhận ra lỗi của mình. Hãy rút kinh nghiệm từ nó, tìm giải pháp cho nó và đừng để nó lặp lại....
Việc nói ra lỗi sai của mình với người khác không phải là tự bôi xấu bản thân mà là để chia sẻ, bày tỏ mong muốn tìm giải pháp hay đơn giản chỉ muốn nhẹ lòng thay vì giữ trong lòng. Chọn một người mình tin tưởng, thật là tin tưởng, nha :)
Mắc lỗi là một phần của quá trình trưởng thành, giúp ta vấp ngã, giúp ta có sẹo, giúp ta có những bài học cuộc đời, đôi khi là những trauma (những cú sock) khó quên.
Nên hãy thương bản thân, tha thứ cho nó, rồi ôm lấy nó, an ủi nó, và rồi cùng nó làm lại mọi thứ.
Lỗi lầm nào bạn mắc phải khiến bạn cảm thấy trăn trở nhất?
Bạn đã giải quyết nó bằng nào hay vẫn còn đang mắc kẹt ở đâu đó và vẫn đang đi tìm lời giải đáp?
Hãy cùng chia sẻ câu chuyện của bạn dưới phần bình luận nhé, biết đâu chúng ta có thể học từ nhau điều gì đó, giúp bản thân nhìn nhận các vấn đề ở nhiều góc nhìn mới hơn 😉