Cách đây 1 tháng, tâm trí mình chìm trong nhiều suy nghĩ, sau khi mình biết được kết quả.. của một thứ mà mình đã không nghĩ nó sẽ làm mình nghĩ nhiều đến vậy.
Nhân dịp mình vừa nhận tin vui, xin phép kể lại khoảng thời gian cách đây không lâu mình đã trải qua..
Ban đầu thì mình cũng không nghĩ nhiều, không vui nhưng cũng không buồn vì trước đó mình đã không kì vọng quá cao. Tuy vậy, khi nghĩ lại khoảng thời gian trước đó, đã có những lúc mình thật sự mệt mỏi và chán nản, giờ mình ngồi đây cũng là cả một quá trình và cả một thành tựu, tại sao mình không nghĩ là mình nên nhận được điều tốt hơn.
Nhận thấy mình cũng là người hay quên những sự mệt mỏi đã qua, nên nhiều khi bình yên đã là một thứ rất tuyệt vời với mình và thường không nghĩ gì thêm. Nên ngày hôm ấy và những ngày sau đó mình cũng rất đắn đo, đến cái mức mà nó vào cả trong giấc mơ, chán ăn và cách li với con người.
Trong đầu mình có 2 tư tưởng đang chiến đấu, một bên chấp nhận hiện tại rằng đây là thứ mình nên hài lòng với nó, một bên là hành động vì lí tưởng sống. Mình giằng co, lật qua lật lại, thờ ơ với xung quanh, 100% tập trung bản thân, coi lại mình có nên hành động... Mình đã nghĩ là năm qua thật sự khó khăn, áp lực nhiều, đến nỗi là mỗi sáng thức dậy mình đã phải "chiến đấu" để bắt đầu ngày mới, vì mình thật sự sợ hãi, mỗi sáng dậy nghĩ rằng tại sao mình lại làm điều này, tại sao mình phải làm điều kia, nó có mang lại cho mình hạnh phúc không... nhiều suy nghĩ, nói chung. Mặc khác mình cũng nhận biết rằng đời mà, nó đâu nào dễ dàng, phải chăng mình đã được ưu ái và bây giờ là lúc mình chạm đất, liệu rằng mình có đánh mất chính mình thời gian vừa qua khi nghĩ rằng mình luôn làm tốt.. Lúc này là mình sầu dễ sợ sầu.
Nhưng rồi sau tất cả, cùng với sự giúp đỡ, ủng hộ của những người trong vòng tròn nhỏ xíu của mình, mình đã quyết định hành động. Và khoảng thời gian sau khi quyết định hành động đó cho tới lúc có kết quả, mình cũng vẫn stress không kém, cũng suy nghĩ nhiều về bản thân,.. lúc này thì mọi thứ trở nên mờ nhạt, game là một ví dụ (vì mình cũng hay chơi game).
Kể cả trước ngày "quyết định", mình đã luôn nói với bản thân rằng "mày đã làm tốt", "mày đã lựa chọn hành động", và dù cho kết quả thế nào, "mày cũng đã hiểu hơn về bản thân".
Nghĩ đến điều tệ nhất có thể xảy ra là gì, khả năng cao là buồn, hoài nghi bản thân, nhìn về mặc tích cực thì mình đã "làm gì đó" mà mình tin là đúng. Nói gì thì nói, nếu mà không được như mình muốn thì mình sẽ "rất buồn", và cũng không biết tiếp theo sẽ như thế nào. Nhưng lỡ "phóng lao thì phải theo lao", không thể quay đầu, chơi tới bến?!
“Ko sao đâu, thoải mái thoai :)) Mặc dù tui ko biết cảm giác đó thế nào, mà tui nghĩ mang tinh thần dô battle hết mình là được 🤣🤣🤣
—Bạn mình trấn an
Và rồi chuyện gì đến cũng đến, kết quả là nó đã tốt hơn mong đợi. Trộm vía. Mình cảm thấy vui, dĩ nhiên rồi, và cả may mắn vì đã có tất cả sự hỗ trợ, và đã dám làm thứ mà mình tin rằng là nó đúng, nó khiến mình vui.
Nhìn lại hành trình của bản thân, mình chẳng thể tiên đoán trước được từ trước đó, và trở thành phiên bản mà bản thân mình chỉ vài năm trước thôi chẳng bao giờ hình dung ra.
Mình chẳng là ai khi so sánh với những người còn lại, nhưng là phiên bản tốt hơn những gì mà mình đã trong quá khứ. Thành công, thành tựu của bản thân có thể là nhỏ, là bình thường với người khác, nhưng với mình nó là những thứ đáng trân trọng, và ăn mừng.. Những góp ý, đánh giá từ người khác là quan trọng, nhưng mình cũng cần tự nhìn lại và xem mình như thế nào và cải thiện, vì đôi khi cuối cùng thì lời từ người khác đó chỉ là những lời khuyên dành cho.. chính họ (ở phiên bản trước đó)
Cố gắng, thử, cố gắng, thử... miễn là sau này nhìn lại cảm thấy bớt nuối tiếc là tốt lắm rồi, suy cho cùng thì sống chỉ có một lần, sao không thử tin rằng mình nên có một cuộc sống "tốt hơn"? Có ai đánh thuế điều đó đâu, và nó miễn phí.