Ở Chấp nhận - Phần 1, mình có chia sẻ về việc cho phép bản thân mình đau khổ, từ đó chấp nhận và mạnh mẽ hơn. Nhưng có lúc nào đó, bạn cảm thấy bạn đã đau khổ đủ rồi, bạn muốn đi tiếp, nhưng bạn lại ngã, và lại đứng lên. Bạn liên tục bị như vậy, dù trước đó, bạn đã làm rất tốt? Lúc này, theo trend ngôn ngữ ngày nay, nó là Emotional Damage :))
Nguồn: Internet
1274 x 925, 811.1 KB, PNG
Disclaimer: Toàn bộ nội dung blog này hoàn toàn là từ ý chí, suy nghĩ, trải nghiệm của bản thân. Từ đó liên hệ với sách để đút kết và rút kinh nghiệm. Mọi người có thể xem blog giải trí, tham khảo.
“Khi bạn đã cố gắng nhưng tình hình vẫn không tốt đẹp hơn
—Yêu những điều không hoàn hảo - Chấp nhận
Khi nghe đến ý trên, bạn có nghĩ đến những trường hợp nào dù mình có cố gắng bao nhiêu cũng không đáng kể?
Học tài thi phận, ăn kiêng mãi không giảm cân, dùng một cái rìu chặt cây nhưng chặt mãi cây không đổ, hay là tự hỏi bản thân sao mình nỗ lực rất nhiều nhưng không giàu ¯\_(ツ)_/¯
Nghiêm túc một chút, tại sao có một số bệnh, dù chúng ta có bỏ tiền chạy chữa, nó vẫn không thuyên giảm, thậm chí còn nặng hơn, và cướp đi sinh mạng.
Không kiếm đâu xa, trong sách có ngay một ví dụ như thế này:
...Một trong những nỗi sợ hãi lớn nhất của con người là bị đối phương chối bỏ....
Mà tại sao lại là "người bạn quan tâm" mà không phải là bạn?
Lần này, chúng ta sẽ là một người trò chuyện với người đã vô cùng nỗ lực, một cách khách quan quan sát và hành động.
Trong một trường hợp, có bạn và người bạn đó. Bạn ấy đi đến, khoe rằng bạn ấy đã đạt được top 5 server trong một trò chơi. Bạn ấy rất vui mừng và chạy đến bạn để kể về chiến tích mà bạn ý đã nỗ lực trong nhiều tháng qua.
Cơ bản là, trong thâm tâm, bạn ấy cần một sự công nhận...
Nhưng lúc đó, bạn đang bận tập trung vào cái điện thoại, hay bận tập trung làm công việc của bạn,... và chỉ đơn giản nói ra một câu: "Ờ, dị hả"...
Mình không biết người bạn của bạn có tính cách như thế nào, giới tính gì, mình đoán rằng chí ít phần nào đó, trong lòng bạn í, cũng cảm thấy một phần hụt hẫng đấy (ít hay nhiều thì tùy vào tính cách mỗi người nữa).
Đi đến góc nhìn của người bạn này, người bạn đó đã rất nỗ lực, đạt top 5 server, điều bạn ấy muốn cố gắng đến cùng ở đây là top 1 chẳng hạn. Đạt được top 5 ắt hẳn là rất khó, mất nhiều sức, và bạn ấy cần một nguồn tiếp tế nhiên liệu tinh thần đi tiếp. Bạn ấy không cần tìm nó đâu xa, bạn ấy đã luôn có sẵn trong mình, là mục tiêu đạt top 1 server. Bạn ấy chỉ cần lọc ra những nguồn động lực tốt, hấp thu, và đi tiếp con đường mình đã chọn. Dù muốn dù không, bạn ấy phải chấp nhận rằng, cuộc đời rất phủ, không ai có đủ thời gian để hiểu mình và không ai có nghĩa vụ phải bất thình lình hiểu cho cảm xúc của bạn tại một thời điểm.
“Những tiếng nói khiển trách và chê bai ta thường lớn hơn những tiếng nói ủng hộ và thật tâm lo lắng cho ta rất nhiều.Sau khi những người chê bai ta lũ lượt bỏ đi để chuyển sang chê bai người khác, ta sẽ bắt đầu nhìn thấy những người còn lại vẫn luôn ủng hộ mình.
Chúng ta thường nói mãi về việc "có công mài sắt, có ngày nên kim", kiên trì mãi sẽ có ngày thành công.
Vậy nếu chỉ đi mài kim với cục sắt không chất lượng, kiên trì làm không đúng cách, thì có kết quả gì không?
Mình không phải chuyên gia nghiên cứu sâu về các phương pháp học tập. Mình chỉ có một kinh nghiệm lụm lặt từ các anh chị bạn đồng nghiệp, là: "Quá n (giây, phút, tiếng, ngày, năm) thì quay xe, không tốn quá nhiều thời gian kẹt mãi ở một chỗ". n là biến số bạn có thể tự tham khảo những người có kinh nghiệm đi trước để tính toán thời gian quay xe an toàn 😁
“Sau khi nghỉ ngơi và tìm tới những chuyện hài hước để cả tâm trí và cơ thể được thư giãn, tôi chợt nhận thấy mình đã biết cách chấp nhận những chuyện mà trong suốt thời gian qua tôi đã nghĩ rằng mình sẽ không bao giờ chấp nhận được....
—Yêu những điều không hoàn hảo - Chấp nhận
Chậm lại một nhịp, hít vô 7s giữ 7s thở ra 7s, 2-3 ngày du lịch chữa lành, đi cà phê tán gẫu, chơi một ván game, xem 1 tập phim, ngồi tập hát vu vơ một bài hát, hoặc bắt cái ghế ra trước cửa nhà, ban công ngồi thẫn thờ ngẫm trời, ngắm mây...
Dừng khoảng chừng là 2s, lùi lại để ngắm nhìn mọi thứ ta đã bỏ lỡ trên hành trình đạt được mục tiêu cuối cùng. Cho bản thân bỏ cuộc 5-10 phút, rồi lại tiếp tục
Nếu như bạn có thắc mắc tại sao mình không bàn về việc "Cứ cố gắng đi rồi sẽ thành công", thì mình xin phép không bàn đến sự truyền động lực ảo như thế này.
Hãy lắng nghe bản thân
Nếu bạn mệt bạn có muốn tiếp tục cố gắng? Nếu bạn đang đi sai hướng, bạn có muốn tiếp tục đi? Khi bạn cảm thấy tồi tệ, bạn còn nhớ đến mục tiêu của mình?
Hàng vạn câu hỏi của một đứa overthinking nhiều chiều hướng.
Yêu thương, để đi và lắng nghe chính mình. Mong bạn tìm được lối đi phù hợp, nỗ lực hết mình với nó, chấp nhận đau khổ và biết dừng lại khi cần thiết nhé.