Các ý chính trong chương này: 1. Hãy cho phép bản thân mình đau khổ 2. Khi bạn đã cố gắng nhưng tình hình vẫn không tốt đẹp hơn
-> Mình sẽ chia ra hai phần, vì sẽ khá nhiều ý cho mỗi ý chính nha
Disclaimer: Toàn bộ nội dung blog này hoàn toàn là từ ý chí, suy nghĩ, trải nghiệm của bản thân. Từ đó liên hệ với sách để đút kết và rút kinh nghiệm. Mọi người có thể xem blog giải trí, tham khảo.
Có một cậu bạn đã từng kể cho mình nghe về hành trình theo đuổi cô nàng bạn ấy thích.
Sau chuỗi ngày dài đằng đẵng theo đuổi, cậu ta tỏ tình và bị từ chối. Và thật bất ngờ là, cô bạn đó, sau ngày hôm đó đã thích thầm cậu bạn đó đến tận bây giờ.
Tôi thắc mắc rằng, sau lần bị từ chối đó, tại sao cậu không chặn tin nhắn, hay hủy kết bạn facebook đi, lỡ cậu tò mò rồi lại lần mò vào facebook người ta thì sao. Và cậu ấy nói một câu, khiến tôi bây giờ, khi đọc cuốn sách này mới hiểu được:
“Trốn tránh không phải là cách giải quyết vấn đề, quan trọng là mày phải đối diện với nó.
—Từ một người bạn của mình
Từ câu nói đó, mình nhớ đến một đoạn trích từ YNĐKHH:
Bất kỳ ai cũng từng nếm trải nỗi thất vọng và tuyệt vọng do cuộc sống mang lại. Mỗi lần như thế mọi người xung quanh thường khuyên bảo ta rằng "Quên hết đi, thời gian sẽ giải quyết mọi việc, cứ bỏ qua hết đi". Thế nhưng ta càng cố quên thì kỳ lạ thay, những người, những ký ức ta muốn quên lại càng hiện rõ ràng...
Trượt đại học, nợ môn, tỏ tình bị từ chối, bị đá, bị chơi xấu, bị bắt nạt, bị body shaming,...
Tất cả đều đau, ta luôn muốn quên. Nhưng không may, ta càng cố gắng quên, nó lại càng hằn sâu vào tâm thức của ta. Vì mình nghĩ rằng, nếu mình muốn quên cái gì, điều đầu tiên mình cần làm là mình phải nghĩ tới cái đó, như vậy không khác gì làm khó bộ nhớ của bản thân khi cứ phải dupplicate rồi delete sao. Như vậy bản gốc vẫn còn trong bộ nhớ kia mà.
Thế nên, cứ để ký ức gốc ở đó, lâu lâu nó cũng sẽ thoát ra, nhưng không ai quan tâm, thì nó cũng sẽ tự đi vào, lủi thủi một xó đó, rồi nó cũng theo thời gian mà bỏ đi thôi.
Dạo này đi làm, gặp một số chuyện, tâm trạng không tốt, lúc nào, điều đầu tiên trong đầu cũng là "Nghỉ việc"
Rồi mình một đoạn trích trong sách khiến mình..tỉnh ngang:
Trong cuộc sống sẽ có những lúc bạn cảm thấy nóng giận
Và chỉ muốn buông bỏ hết mọi thứ
Cho dù khó khăn mấy cũng hãy cố gắng chịu đựngKhi bạn nghĩ rằng bạn thực sự mình không thể chịu đựng hơn, hãy cố nén thêm lần nữa
Nếu bạn không nhẫn nhịn thì những gì tích góp trong thời gian qua sẽ tan biến trong nháy mắt
Và bạn sẽ hối hận mãi về sau
Khi con người nhẫn nại và chịu đựng trong khó khăn là lúc giá trị thật của họ hiện ra rõ nhất....
Có những chuyện, nếu không to, thì nhịn. Còn những chuyện có thể ảnh hưởng đến cả tập thể, thì phải báo liền cho cấp trên. Đi làm thì sẽ không tránh khỏi this khỏi that. Cơ mà, trải qua nhiều chuyện, sức chống chịu của mình sẽ tăng lên. Như dị thì không phải, người được lợi là mình sao?
Đương nhiên, mình "cho phép mình được đau khổ":
Nếu bạn cảm thấy buồn, bạn có thể buồn.
Nếu bạn ôm trong mình nỗi đau khó tránh
Không sao cả, bạn có thể nói rằng mình đau khổ
Lý do chúng ta mệt mỏi
Là vì chúng ta không chấp nhận những sự việc đang xảy ra
Có một câu đùa vui của những người đi làm: Nghề chọn người chứ ai chọn đi làm
Đúng, 8 tiếng một ngày, 1 tiếng nghỉ trưa, trừ thứ 7 và chủ nhật. Cơ bản như vậy là đủ sống, nhưng giàu thì mình không biết (có thể có chứ không phải không, tùy vào hoàn cảnh gia đình bạn thế nào :v)
Đùa thôi, bạn làm gì cũng được, miễn bạn cảm thấy hạnh phúc...
Khoan, dừng khoảng chừng là 2s
Bạn có cảm thấy hạnh phúc với công việc hiện tại không, hay là "nghề chọn người chứa ai chọn đi làm" ?
Có một đoạn trích khá vui, như thế này:
Thưa thầy, thầy có biết điều khiến con vui nhất khi nhận được tháng lương đầu tiên là gì không?
Là con có thể trả tiền để người khác kì lưng cho mình ở phòng tắm công cộng"
Vậy đấy. Hạnh phúc đâu có to tát? Đây chính là hạnh phúc